Trang chủ » Đặc sản Việt Nam » Đặc sản Quảng Bình 1

Ruốc tươi
Ruốc mới cất lên

Đặc sản Quảng Bình (P2)

Bình chọn cho bài viết nhé?

Đây là là loạt bài thứ 2 mà nem chua Ớt Đỏ giới thiệu đến các bạn một số món đặc sản của Quảng Bình, mời các bạn theo dõi nhé! 

Quảng Bình được biết đến là một trong những tỉnh nghèo nhất của nước ta bởi có khí hậu khá khắc nhiệt cộng với chiến tranh tàn phá nặng nề, cuộc sống của con người nơi đây còn khá khổ cực so với mặt bằng chung của cả nước. Đó còn là tên một vùng đất chứa trong mình nhiều đặc sản mang hương vị đặc trưng khiến cho người đến đây cứ lưu luyến mãi chẳng quay về. Đặc sản Quảng Bình quá đỗi giản dị, vốn nó xuất phát từ ngay cuộc sống thường ngày của người dân nghèo nơi đây!

6. Ruốc tháng sáu

Con ruốc, người miền Bắc gọi là moi, người trong Nam gọi là con khuyếc, thuộc loại nhuyễn thể. Ở vùng cửa biển Nhật Lệ, ruốc tháng sáu ngon nhất. Ngạn ngữ Đồng Hới nói: “Ruốc tháng sáu là máu rồng”, đó là một cách nói vừa ẩn dụ rằng ruốc tháng sáu quý hiếm vì ít năm ruốc tràn về trong tháng sáu và đối với người Việt chúng ta, cái gì thuộc về rồng, phượng đều mang ý nghĩa tốt, đẹp, hiếm quý; Đồng thời ngạn ngữ nầy cũng mang ý nghĩa là so sánh: ruốc tháng sáu làm ra đỏ như máu rồng. Thế là theo dân gian, ruốc tháng sáu ngon quý về chất, đẹp về màu sắc.

Ruốc mới cất lên
Ruốc mới cất lên

Ở Đồng Hới có hai loại ruốc đó là ruốc lạt và ruốc mắn. Những loại ruốc lạt thường được dùng như thức ăn hoàn chỉnh không qua khâu nấu nướng gì nữa. Những thứ ruốc mặn để lại và được chế biến thành bột ngọt để nấu nướng. Món thường được người dân Đồng Hới sử dụng trong mâm cơm của gia đình là món ruốc lạt. Món ruốc lạt được người dân chế biến với khế rành, loại khế vừa ngọt vừa chua. Đó là một món ăn rẻ tiền nhưng lại có sức quyến rũ rất kỳ lạ. Món ruốc này được chế biến thành nhiều món, ngoai ra món ruốc nay được ăn với cơm hoặc cà với ruốc, hoặc thịt lợn luộc chấm ruốc, ăn với bún, với bánh đúc, đều là những món ăn tuyệt vời đối với người Đồng Hới.

7. Mắm lẹp

Cá lẹp là một loại cá con nhỏ, mình lép kẹp đúng tên gọi của nó; thân mềm nhũn do bộ xương hom không cứng, thịt lại nhão do quá nhiều mỡ. Người ta chỉ dùng cá lẹp làm mắm hoặc nướng tươi trên than.

Cá lẹp
Cá lẹp

Muối mắm lẹp không phải nhiều công đoạn như mọi thứ mắm khác. Ví dụ như muốn làm mắm cá ngừ hay cá thu… người ta phải làm cá ra từng khúc, đem muối một thời gian, vớt ra rồi trộn với một lớp bột ngô rang hoặc bột gạo rang xếp vào vại, vào chum, gài lá hoặc mo cau, bảo quản đến vài ba tháng mới thành mắm.

Còn như mắm cá lẹp, thường được gọi là mắm xổi, nghĩa là một thứ cá trộn muối, chỉ ép lại vài ba hôm đã ra thành phẩm. Mắm lẹp um mỡ, hành, kẹp với rau mưng (một loại rau rừng, thân cây to, mọc thẳng bờ sông, bờ suối, bờ khe núi) được người địa phương rất ưa thích.

8. Canh nấm tràm

Nấm tràm thường mọc trên sườn các gò đồi hay dọc theo ven bờ của những con suối, có hình tròn như quả trứng gà, nhìn béo múp, có màu tím đậm; những cây lớn hơn có màu nâu tím – màu của những trái sim vừa chuyển màu, sắp chín; những cây nấm đã già thì chỉ còn lại màu nâu thẫm.

Nấm tràm
Nấm tràm

Nấm tràm có vị khá đắng nên chế biến khá công phu. Đầu tiên phải gọt sạch lớp vỏ màu tím bên ngoài và ngâm 15 phút với nước muối để nấm trắng. Sau đó phải luộc kỹ với nước sôi thêm 15 phút để bớt đắng. Hương vị nấm vẫn đậm đà, nấm vẫn dai như thường. Luộc xong thì vớt ra để ráo rồi chế biến các món tùy thích.

Qua đây để thấy, đặc sản Quảng Bình gắn liền với cuộc sống thường nhật nghèo khó của người dân, hết sức dân dã, cũng không kém phần thi vị!